Dòng sông như dòng đời, luôn gắn bó với con người. Sông vừa hiền hoà, vừa dữ dội. Sông là nguồn sống... cũng là kỷ niệm, có cả buồn vui... những dấu ấn tuổi thơ. Có lẽ trong mỗi chúng ta ai cũng có một dòng sông chảy qua miền ký ức, qua những yếu đuối, ngây ngô của cái buổi ban đầu đầy xúc cảm gắn liền với dĩ vãng đáng tôn thờ. Trong cuộc sống bộn bề lo toan chuyện cơm áo, gạo tiền, công danh, sự nghiệp... luôn cuốn ta đi với những sự vụ mỗi ngày, để rồi có những lúc chợt giật mình nhớ về dòng sông tuổi thơ nơi đã cùng ta có những năm tháng của tuổi trẻ trâu thơ dại. Nơi lần đầu tôi biết được cảm giác sung sướng khi một mình vượt qua nỗi sợ hãi kinh hoàng được nếm hương vị của kẻ chiến thắng cho dù chỉ mới vượt qua được con sông đào nhỏ Đồng Gấu nhưng cũng đã cho tôi cảm giác tự tin. Con sông thơ ấu của tôi chỉ là một con sông đào có từ thời Pháp thuộc chạy từ Ba ra Đô Lương quanh co qua những làng quê trù phú nhưng trong mắt tôi buổi ấy nó đã chứa biết bao bí ẩn với những câu chuyện li kỳ huyền ảo đầy mông muội. Những buổi chiều hè người cùng trâu tắm sông đắm mình trong dòng nước mát trong xanh, hụp lặn khám phá giới đáy dòng sông để bắt trai mò tôm cùng lũ bạn một thời tôi cứ tưởng con sông quê tôi là đẹp nhất. Năm tháng qua đi từ cậu bé chăn trâu ngày nào tôi trở thành anh sinh viên học ngành xây dựng công trình thế là lại có dịp để chinh phục những con sông hiền hoà nhưng cũng rất dữ dội được bắc những chiếc cầu nối lại bờ vui để đem trăng sáng bên cầu em giặt áo. Để lại xây những nhà máy thuỷ điện cung cấp năng lượng sạch cho đất nước. Những cuộc viễn du đã đưa tôi đến với những dòng sông: sông Đà (thủy điện sông Đà), sông Cả (thủy điện Bản Vẽ), sông Pô Cô (thủy điện Play Krông). Đến đâu dòng sông cũng luôn thân thiết, rộng mở như tấm lòng nhân hậu của mẹ Việt Nam. Ôi dòng sông mang nặng phù sa bồi đắp nên những châu thổ màu mỡ, những làng quê trù phú ấm no. Cho dù đã đi qua nhiều dòng sông kể cả những dòng sông ở những chân trời xa ngái như con sông ĐU NAP bùn ga ri (nhà máy điện nguyên tử be r ne) nhưng dội lên trong tôi luôn là nỗi nhớ không nguôi về dòng sông tuổi thơ, dòng sông chạy qua miền thơ dại. Cứ mỗi lần đi về quê đứng trên CẦU MƯNG nhìn xuống sông lại nhớ năm tháng ngây thơ vô tư nhưng dòng sông tuổi thơ tôi bấy giờ khác xưa nhiều lắm. Dòng sông xưa nay thành dòng tù đọng, tôi nghẹn ngào khẽ gọi.... Chảy đi sông ơi!! Tác Giả: Nguyễn Quốc Trị