Ta chợt nhớ một mùa hoa muống dại

Khói bếp chiều run rẩy giữa hoàng hôn

Những giọt nắng rơi nghiêng qua mái rạ

Gọi tên ai mà nhói tận chân trời

Và đã bước qua bao mùa gió cũ

Nghe đất rung trên những gánh vai sờn

Buổi giêng hai là sợi dây rớm máu

Buộc đòng đòng vào tận đáy heo may

Trời vẫn thế xanh như chưa từng vỡ

Mây vẫn trôi như chẳng nhớ điều gì

Chỉ có gió đi qua miền ký ức

Bứt từng tên như bứt lá trên mi

Ta trả lại nhau nửa đời khói lạnh

Nửa đời kia gửi xuống đáy rào sâu

Có con ngõ ngoằn ngoèo như hơi thở

Dẫn linh hồn đi lạc giữa đêm thâu

Con chim hót lạnh lùng như xé gió

Rách một trời tre cũ phía sau lưng

Con bướm lạc vẽ lên chiều vàng úa

Chấp chới hoài trên vết nứt rưng rưng

Ta đi mãi qua những mùa không gọi

Tên làng mình rơi rụng tựa sao sa

Bên vực thẳm nghe sông dài hóa khói

Chết lặng rồi… sau mỗi khúc ngân xa

Có khi tưởng mình còn nguyên vẹn lắm

Vừa quay đầu đã lạc mất tên nhau

Một tiếng gọi không còn ai đáp lại

Chỉ gió gầy khâu vá những niềm đau

Và ta biết sau muôn trùng dâu bể

Có một miền không thể mất bao giờ

Nơi cái tên không nằm trong câu chữ

Mà cháy hoài như lửa… ở trong mơ